“ ÔNG NINH RA ĐẦU ĐÌNH GẶP BÀ NAN BÀ NAN RA ĐẦU LÀNG GẶP ÔNG NINH . “

( Based On True Story )                                                                                                    

Nguyễn Hữu Thời

              Thầy giáo Siễm mở cửa bước vào nhà sau một ngày làm việc rất mệt, và  nhẹ nhàng đặt thùng cơm  xuống bàn không có một tiếng động;  nhưng chị giáo  đoán là chồng mình  đi làm về . Chị lên tiếng trống không :

- Ủa! Sao hôm nay ông về sớm thế ? Không ở lại làm “ over time” như hôm qua à!

Giáo Siễm uể oải ngồi xuống ghế không buồn trả lời câu hỏi của vợ. Căn nhà im lặng trong chốc lát.

Tiếng chị giáo Siễm lại oang oang vọng ra từ sau bếp:

- Hồi nãy thím Tư Cối mới qua  đây chơi; cô ấy  nói,  chú Tư xuống ca bên hãng Bell lúc bốn giờ,   bấm thẻ ra về cho lẹ rồi lái xe qua hãng Data làm ca 5 giờ đến khuya mới về. Mỗi ngày làm hai “jobs” . Sao ông không bắt chước làm như chú ấy có hay hơn không?

Giáo Siễm lần nầy mới lên tiếng trả lời vợ:

- Chú Tư trẻ hơn tôi mười mấy tuổi, chú ấy chưa tới ba mươi. Làm sao mà bà so sánh tôi với chú ấy được. Tuổi càng lớn sức khoẻ càng giảm dần đi , bà đã biết rồi đó! . Bà không thấy hôm nào tôi  làm “ over time” thì lúc bước vào nhà; tôi  mệt ngất ngư như con tàu đi trong cơn sóng dữ. Ở đó mà làm hai “jobs” như chú Tư.

Bà giáo Siễm chua chát:

- Hôm nay không có “ over time” mà sao ông cũng lừ đừ như người vừa mới thua bạc, thiếu ngủ  vậy .

 Anh lặng lẽ bước vào phòng nằm phỉch xuống giường, không buồn thay áo quần .

 Bà giáo lẩm bẩm than thở ; bà nói cho bà nghe.

“- Làm việc kiểu như ổng  thì biết đời nào mình để dành đủ tiền  “đao” cho được căn nhà !”

Rồi bà trở giọng nói to lên một dây dài, cốt cho giáo Siễm nằm trong phòng nghe được:

- Ông cũng biết câu  tổ tiên dạy: “ An Cư Mới Lạc Nghiệp “ đó mà. Chúng ta là dân ở nhà thuê hoài, tôi ớn quá! Tôi ghét nhất là ở căn nhà thuê nầy của  mụ chủ Tàu . Tiền thuê mình trả đúng thời hạn. Thế mà mỗi lần tới đây thu tiền, mẻ cũng hỏi han, dòm ngó hạch sách đủ điều. “ Sao vườn cỏ  không cắt để mọc tùm lum. Sao tháng nầy đồng hồ nước, đồng hồ điện  lên nhiều vậy. Bộ ông bà tắm ngày năm, sáu lần, mở máy lạnh , máy sưởi tối ngày  hả? v…v…” Mặt mày cứ vênh vênh , váo váo , Thấy bắt ghét.

Điệp khúc” Dành Tiền Đao Căn Nhà…An Cư Mới Lạc Nghiệp, Mụ chủ Tàu cho thuê nhà khó tính,  v…v… ”,  bà Giáo Siễm vẫn thường  nhắc đi nhắc lại hoài. Riết thành quen. Thầy Giáo Siễm không muốn nghe nữa nhưng nễ vợ, ông  làm thinh; lặng lẽ nằm im trong phỏng,  gác tay lên trán suy nghĩ , thở dài. Những kỷ niệm, hình ảnh thời trai trẻ khi đi dạy học ở Sài gòn, và những tháng ngày ở trong quân ngũ  dần dần hiện ra với ông.

    Trước năm1975, ông dạy  trung học ở Sài gòn. Vợ ở nhà nội trợ, chăm sóc mấy đứa con, đưa đón chúng đi học. Lúc rảnh, thỉnh thoảng bà lãnh áo quần nơi tiệm may của bà bạn thân về may lai rai, kiếm thêm thu nhập mua quà, áo quần  cho lũ trẻ. Cuộc sống gia đình êm ả như nước sông Tiền Giang quê ông lặng lẽ chảy ra biển. Năm 1968, cọng sản xoá bỏ lệnh tạm ngưng bắn ba ngày Tết Nguyên Đán mà chúng đã ký kết với VNCH, đồng loạt tấn công khắp miền Nam Việt Nam, gây bao tang thương chết chóc cho mấy chục ngàn  thường dân vô tội, nhà cửa đổ nát, phố xá tan hoang. Chính phủ ban hành lệnh  động viên, anh  từ giã trường học, xếp ba-lô lên đường vào trường Sĩ quan trừ bị Thủ Đức. Ra trường, anh được gởi ra đơn vị tác chiến một thời gian, sau nhờ là gốc thầy giáo, anh được đơn vị trưởng rút về dạy ở trường học của Sư Đoàn cho các con em chiến sĩ. Một thời gian sau, có lệnh cho biệt phái, anh xin  về dạy lại trường cũ, và tiếp tục nghề của mình cho đến ngày “ sảy đàn tan nghé’ tháng Tư năm 1975 !. Giáo Siễm vào tù, bà giáo xoay sang nghề buôn bán chợ trời , và thường xuyên lăn lộn ở chợ Bà Chiểu, chợ Tân Định, Cầu Muối v….v… Tuy vất vả khó nhọc, bửa đói, bửa no, nhưng bà cũng kiếm cháo rau  nuôi ba con từ hai đến bảy tuổi mà còn nhịn  chút đỉnh thăm nuôi Giáo Siểm đang ở  tù ngoài Bắc. Ông nghĩ những ngày gian khổ đó của vợ mà vẫn một lòng chung thuỷ, chịu gian khổi, nuôi nấng các con, và chờ chồng. Thời gian đó bà giáo chưa tới ba mươi, tuy đói rách, lam lũ, vất vả, tả tơi  nhưng nhan sắc của bà  cũng còn đậm đà, lôi cuốn;   nên giờ đây vợ có than phiền, cằn nhằn điều gì , ông cũng ngậm tăm nhịn vợ,  âm thầm chịu đựng cho qua ngày, và nhẫn nại  “ kéo cày” giúp vợ nuôi các con khôn lớn. Nội cái chuyện ông xin biệt phái về dạy học lại đã làm ông điêu đứng suốt tám năm tù cọng sản. Cứ cách tuần tên quản giáo lại gọi ông lên “ làm việc”, và lần nào cũng vậy; vẫn  từng câu hỏi đó, lặp đi , lặp lại hoài. Ông muốn phát điên lên khi nghe tên quản giáo đập bàn quát:

“ - Chúng tôi được biết anh đang là sĩ quan “ Nguỵ” , anh được gọi   về dạy học, đúng là CIA gài anh vào các cơ sở giáo dục “Nguỵ” để dò la các đồng chí “ cách mạng” đang hoạt động ngầm trong các trường học. Anh phải khai thiệt , chính phủ “ cách mạng” sẽ khoan hồng cho , không thì anh sẽ bị những hình phạt thích đáng , không thể kêu ca vào đâu được.

Giáo Siễm bình tỉnh trả lới, không tỏ ra sợ sệt, lúng túng gì cả. Ông đáp:

“- Quả thật tôi không biết CIA gì cả. Tôi không thấy mặt và nghe CIA bao giờ. Tôi xuất thân là thầy giáo. Tới tuổi  động viên, tôi vào quân đội. Rồi được biệt phái trở lại nghề dạy học. Đâu biết CIA  nào đâu. Cán bộ cứ điều tra để rõ trắng đen. Ghép tội những quân nhân gốc thầy giáo,  đuợo biệt phái trở về dạy học là CIA , thật  oan ức cho chúng tôi  lắm! “

“- Anh ngoan cố. Chưa thành thật khai báo. Rồi anh sẽ thấy hậu quả như thế nào. Những hình phạt sẽ đến cho anh, và anh sẽ hối tiếc!.”

Suốt mấy tháng trời ; những điệp khúc đó cứ lặp đi, lặp lại hoài. Khi thì hắn hăm doạ, khi thì vuốt ve, dụ dỗ. Giáo Siễm vẫn khai đúng sự thật  nhưng tên quản giáo vẫn  không tin. Cuối cùng, y nhốt giáo Siễm vào nhà biệt giam. Nói đến những nhà biệt giam ở các traị tù cọng sản;  anh chị em HO. đã từng bị bọn cai tù cọng sản nhốt ở đó biết rất rõ. Đó  là  nơi “cuối tầng địa ngục” mà  các nhà văn Hà Thúc Sinh, Đỗ văn Phúc đã mô tả rất rõ ràng trong các sách của các vị đó xuất  bản trong những năm gần đây. Không có chỗ nào khiếp đảm hơn. Trại Đầm Đùn, Lý Bá Sơ  nỗi tiếng tàn ác của cọng sản Việt nam khi xưa cũng chưa sánh bằng. Nạn nhân bị nhốt vào  nhà biệt giam,  chín mươi phần trăm là cầm chắc cái chết , chết dần, chết mòn, chết  trong đau đớn,  trong oan ước và tủi nhục. Nếu ai còn sống sót được; lúc  ra khỏi thì  thân tàn ma dại, không còn hình dáng con người nữa. Trí óc như kẻ mất hồn! Thế mà giáo Siễm thoát chết, tâm trí vẫn bình thường. Đó là một phép lạ mà Thượng Đế  và Đức Mẹ đã ban  cho ông. Suốt những năm tháng tù tội, không đêm nào trước khi chìm vào giấc ngủ, và sau một ngày bị hành hạ về thể xác lẫn tinh thần  bỡi bọn cai tù; ông dành nhiều giờ cầu nguyện Đức Mẹ; mong Đức Mẹ ban cho ông sự can đảm, chịu đựng  để vượt qua cảnh khổ nạn nầy. Những lời cầu nguyện đó như là như liều thuốc vô hình ; nhưng rất hiệu nghiệm giúp ông thoát khỏi sự bại hoại tinh thần, buông xuôi, và ông đã vươn lên sống còn cho đến ngày hôm nay.

    Gia đình ông đến Mỹ theo chương trình HO. 8 năm 1991 của Chính phủ Hoa Kỳ. Trong một dịp đi lễ nhà thờ vào ngày Lễ Các Thánh,  ông gặp lại cựu Đại uý Robert Bromen, người sĩ quan cố vấn Mỹ của Tiểu đoàn  khi ông ở trong quân đội VNCH. Cựu Đại uý Robert nay là Luật sư và có văn phòng tại Los Angeles. Luật sư Robert ân cần thăm hỏi, và tận tình giúp đỡ xin cho ông đi học một nghề ngắn hạn trong chương trình huấn nghệ miễn phí của chính phủ gọi là CETA ( Comprehensive Employment and Training Act ). Sau chín tháng, giáo Siễm tốt nghiệp, và nay là ông “ Thợ Điện Tử - Electronic Technician”, và được tuyển dụng làm cho hãng Bell cho đến ngày nay. Nhiều lúc rảnh rỗi, giáo Siễm nghĩ lại cuộc đời mình đã trải qua trăm đắng nghìn cay; nhưng rồi cũng qua khỏi được là nhờ ơn trên phù hộ. Nhưng ở Mỹ nầy ông đang bị một áp lực thường ngày là lúc nào bà giáo cũng đòi mua nhà, và  ông sợ nhất là những bà bạn của bà vợ ông đến thăm. Mấy bả nhìn trước trông sau, và thường phát ra tiếng nói trước khi từ giả ra về:

  “- Anh chị chừng nào mua nhà đây. Khi ăn tân  gia nhớ đừng quên tụi nầy nhé. Hôm nào mời anh chị đến thăm nhà chúng tôi nhé .”

Bà bạn khác còn nhắc nhở:

“- Nhà chúng tôi vừa mới tân trang xong.  Mời anh chị khi nào rảnh đến chơi, tiện thể xem vườn thanh -long  ! . Năm nay, thanh -long ra trái nhiều lắm  v…v…”

Đêm hôm đó, giáo Siễm không tài nào nhắm mắt được. Bà giáo Siễm khj thì rù rì về chuyện để dành tiền “ đao”   căn nhà, khi thì ta thán, so sánh hoàn cảnh mình hiện tại với những bà bạn đến thăm khi chiều.

Giáo Siễm nhẹ nhàng nói với vợ:

“- Thôi khuya rồi. Bà cho tôi yên để ngủ  sáng  dậy sớm đi “cày”  nữa chứ.”

Vợ chồng giáo Siễm đã ở Mỹ hơn hai mươi năm cũng chưa  dành đủ tiền “ đao” căn nhà vì bao nhiêu tiền kiếm được phải nuôi ăn ba đứa con đến trường học.  Ba đứa trẻ hồi theo cha mẹ sang Mỹ năm 1991 còn rất nhỏ,  nay đã là những thanh niên, thiếu nữ trưởng thành, tốt nghiệp đại học, có việc làm tốt, và đã có gia đình, mua nhà ra ở riêng. Thỉnh thoảng chúng đến thăm cha mẹ. Chuyện mua nhà của vợ chồng Giáo Siễm cho đến nay  vẫn chưa ngã ngủ ra làm sao. Tóc trên đầu giáo Siễm đã có nhiều sợi bạc, và ông cũng vừa đến tuổi nghỉ hưu. Tuổi già đổi tính; bà giáo không nhắc đến chuyện mua nhà nữa; nhưng mỗi ngày nhìn ông giáo đi ra đi vào, không có việc gì làm, hết đọc báo, rồi gọi điện thoại cho bạn bè, xong  ngồi “ chat” trên máy computer , bà thấy chướng mắt thường kiếm chuyện gây gỗ , riết rồi trong nhà không ngày nào yên.  Ông càng nhịn, bà càng làm tới cho đến một hôm,  bỗng nhiên bà lấy cớ con gái út vừa sinh con đầu lòng, bà yêu cầu được ly-hôn, và dọn về  ở với nó.  Các con hết lời khuyên can  nhưng bà đã quyết thì  ông giáo khó từ chối được.  Phần giáo Siễm trả nhà cho bà chủ Tàu, và dọn về ở với người con trai trưởng tên Cả. Hai ông bà giờ đây mỗi người ở mỗi nơi. Một hôm như  thường lệ, giáo Siễm đang “ search” trên máy computer trong mục “ Tìm Bạn Bốn Phương” đọc thấy lời đăng của một người đàn bà Việt nam “ Thiếu phụ dân Sài gòn, 62 tuổi, độc thân tại chỗ, ở Mỹ gần hai mươi năm cần tìm bạn đồng cảnh ngộ bất kỳ nam hay nữ để tâm tình, trao đổi kinh nghiệm sống cho những ngày còn lại trên thế gian nầy. Ai thích xin e-mail về   Linda Trần Bơ…..”. Giáo Siễm đang buồn, và cảm thấy cô đơn liền đáp ứng lời  kêu gọi . E-mail qua lại nhiều tháng trời. Khi đã thân quá rồi, họ hẹn gặp nhau nơi  tiệm ăn  X. ở Little Sài gòn. Giáo Siễm dặn người bạn trong “ e-mail” là hôm đó ông mặc áo chemise trắng, tay dài, thắt cà- vạt có cờ vàng ba sọc đỏ, quần dài màu xanh đậm. Phần bà thiếu phụ quen trên “ Net” cũng báo cho giáo Siễm rõ là bà mặc áo dài màu xanh đậm, đầu đội nón lá, tay xách cái bóp màu hồng, và giờ hẹn là đúng  hai giời chiều. Cả hai đều tránh hẹn  nhau vào giờ cơm trưa vì sợ có thể tình cờ gặp người quen trông thấy. Giáo Siễm đến trước mười lăm phút, ngồi ngang lưng chỗ cửa ra vào, vừa xem TV. của tiệm, vừa trông chừng người mình hẹn.  Bỗng một người đàn bà xuất hiện ngay trước mặt, ăn mặc đúng cách như đã thông báo trước, ông nhìn lên, và rất đổi ngạc nhiên:

 “ Thì ra là bà!

“ Té ra là ông!…..

Bà giáo vừa cười, vừa nói:

 Tôi nghe thằng Cả điện thoại cho biết:

“- Tháng trước, ông bị té gãy chân phải mà, nay đã lái xe được rồi hả ?

“- Chưa hoàn toàn bình phục, tôi phải đi xe ôm đến đây đó.”

“ - Ở Mỹ mà cũng có xem ôm à! ”.

Ông giáo Siễm nói một hơi dài:

“ -Thằng Cả mới mua thêm cái xe mô- tô hai bánh to như xe cảnh sát công lộ Mỹ, nó nói để Tết Nguyên Đán năm nay, nó xin nhập đoàn xe mô-tô của Luật sư Đỗ Phủ chạy diễn hành Tết trên Đại lộ Bolsa đó. Nó chở tôi đến đây. Nó chạy trên freeway, tôi khiếp quá, phải ôm chặt bụng nó, nó  chạy xen vào giữa các xe hơi trên freeway,  lách qua, lách lại, vượt lên cả những xe hơi đang chạy trước nó, có khi nó lạn qua chỗ “ lane car-pool “ cái xe nghiên hẵn qua một bên, tiếng gió nghe vù vù, tôi sợ quá , nhắm mắt lại, và càng ôm chặt bụng nó.  Vậy không gọi là đi xe ôm là đi xe gì đây. Nó còn đưa tôi cái mũ sắt nhà binh đội trên đầu cho an toàn nữa làm tôi nhớ lại thời ở trong quân ngũ.  Cái mũ sắt tôi để đàng kia kìa. Còn bà đến đây bằng phương tiện gì. Ai chở bà đến đây?

“- Tôi đi xe taxi chui.”

“- Taxi có công ty, giấy phép, có kẻ chữ bên hông thuộc hãng taxi nào, có  bảng số đàng hoàng , sao bà gọi là taxi chui.”

Bà giáo tằng hắng lên môt tiếng như để lấy hơi,  rồi giảng giải:

“- Ông còn nhớ chú Há em họ bà Tàu cho tụi mình thuê nhà đó không?  Chú bị layoffs hãng tiện, xin việc lại hoài không được, chú bán xe cũ volkswagen con cóc; mua chiếc Camry đời mới, chuyên lái xe đưa đón khách Việt nam đi phi trường, đi bác sĩ, nha sĩ, thi nail, thi quốc tịch v…v…lấy tiền tươi. Credit Card, Visa, ATM, check cá nhân, cÔNG NINH RA ĐẦU ĐÌNH GẶP BÀ NAN copy 3hú từ chối! Hôm tháng rồi, chú đưa chí Sáu nail đi thi quốc tịch, chưa đến nơi, chị còn ngồi trên xe, chú bảo phải đưa tiền trước, chị Sáu cự nự, chú nói chị xuống xe đưa tiền, sợ cảnh sát hay sở thuế IRS  bắt gặp sẽ gây phiền phức  cho chú. Như vậy không phải đi taxi chui là đi xe gì đây. Được cái chú lấy tiền công rẻ hơn taxi công ty.”

Vừa nói xong, bà giáo lên tiếng bảo:

“- Thôi mình “order” cái gì ăn, xong thả bộ tới toà soạn Việt Báo ở đường Moran cũng gần đây thôi; mua tờ báo kiếm chỗ “share “phòng.

Giáo Siễm cười đồng tình, và nói:

“ -Bà không còn làm  “ baby-sitter’ cho con Út nữa à.”

‘ Đừng lo. Nó mới tìm được bà “baby-sitter” từ Việt nam mới qua rồi. Nghe nói bà ấy có bà con xa gần gì bên chồng nó. ”