Lời Vĩnh Biệt Muộn Màng Dành Cho Người Bạn Nhảy Dù.

Sáng sớm thứ Bảy, ngày 26.10. 2019, tại Công viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ Westminster – California, một buổi lễ vinh danh và truy điệu thật trang trọng, theo đúng lễ nghi quân cách Mỹ – Việt, do Lost Soldiers Foundation phối hợp với Tổng Hội Gia Đình Mũ Đỏ VNCH tổ chức, nhân dịp an táng hài cốt 81 tử sĩ Nhảy Dù VNCH. Điều đặc biệt là những chiến binh Nhảy Dù này đã hy sinh cách nay gần 54 năm (ngày 11.12. 1965) tại Phú Yên, Việt Nam, và hôm nay xương cốt của họ lại được an táng trên đất nước Mỹ, một đồng minh từng có nhiều ân, oán với những người lính VNCH, sau ngày buông súng oan khiên 30.4.1975.  Người Mỹ gọi 81 thiên thần mũ đỏ này là ‘những chiến sĩ không còn quốc gia’, nên việc an tang của họ khá phức tạp và gặp nhiều khó khănCó được kết quả như hôm nay là nhờ vào tấm lòng và công lao của Cựu TNS Jim Webb, cũng là cựu chiến binh từng tham chiến ở Việt Nam. Ông đã nói với chính quyền và nhân dân Hoa Kỳ:

  ‘Chúng ta không chỉ chăm sóc cho những người chết của chúng ta mà còn phải chăm sóc cho từng chiến sĩ VNCH đã từng chiến đấu với chúng ta. Những người lính vô danh này xứng đáng được tưởng nhớ vì danh dự và nhân phẩm của họ.’

Từ Bắc Âu sang tham dự, không những để tiễn đưa và truy niệm những chiến sĩ của một binh chủng thiện chiến, anh hùng, mà tôi còn chào vĩnh biệt hai người bạn cùng chung số phận, một người là đồng môn dưới mái trường trung học Võ Tánh, Nha Trang: cố Đại úy Phan Ngọc Bích; và một người đặc biệt khác, là bạn thân cùng Khóa 18 Thủ Đức, cùng một trung đội 14/4 Sinh Viên Sĩ Quan, và nằm cạnh bên nhau trong suốt thời gian ở quân trường: Cố Thiếu úy Dương Văn Chánh.

Dương Văn Chánh sinh ngày 08.01.1940 tại Thanh Hóa, là em út trong gia đình gồm năm anh chị em vốn có liên hệ mật thiết với Binh chủng Nhảy Dù. Người chị cả, Dương Thị Kim Thanh, từng là một trong bảy nữ quân nhân Nhảy Dù đầu tiên. Bà cũng là phu nhân của cố Thiếu Tướng Trương Quang Ân, là Tham Mưu Trưởng Lữ Đoàn (tiền thân của Sư Đoàn) Nhảy Dù (1962), Chiến Đoàn Trưởng Chiến Đoàn 2 Nhảy Dù (1964), trước khi trở thành Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh (1967), đơn vị mà tôi đã phục vụ suốt 10 năm binh nghiệp. Hai ông bà đều hy sinh tại Quảng Đức vào ngày 08.9.1968, khi phi cơ trực thăng chở ông bà bị bốc cháy, khoảng 10 phút sau khi rời tiền đồn Đức Lập, nơi ông bà vừa đến thăm viếng, ủy lạo binh sĩ.

Thời đi học, Dương Văn Chánh học ở trường Chasseloup-Laubat, rồi Tabert Saigon và cũng là một tráng sinh Hướng Đạo Việt Nam. Đang học năm thứ hai Luật Khoa, xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ, vào khóa 18 Thủ Đức, ở cùng Trung đội 14/ Đại dội 4 SVSQ với tôi và nằm gần nhau. Chánh có vóc người trung bình, nhưng rắn rỏi da ngăm đen, giọng khàn khàn, nhìn có vẽ nghiêm nghị, nhưng lại rất vui tính, nghịch ngầm và luôn tận tình giúp đỡ anh em. Ra trường ngày 18. 3, 1965 được chọn về Binh chủng Nhảy Dù. Sau khi tốt nghiệp Khóa Căn Bản Nhảy Dù,  Chánh được bổ nhậm về làm trung đội trưởng của TĐ7ND, đơn vị trực thuộc Chiến Đoàn 2 ND, mà Trung Tá Trương Quang Ân đang làm Chiến Đoàn Trưởng. Chánh  bị thương khá nặng ngay trong trận đánh đầu đời, trận Đồng Xoài vào giữa tháng 6, 1965. Lần đầu tiên Cộng quân đã sử dụng một lực lượng tương đương cấp sư đoàn. Với quân số và trang bị quá chênh lệch, Tiểu Đoàn 7 ND bị tổn thất nặng nề.  Khi Chánh vừa bò ra khỏi hầm thì một trái pháo địch rơi ngay vào hầm giết chết 2 bình sĩ còn lại trong đó, mọi đồng đội đều tưởng cả ba người đã tan xác nên báo cáo Chánh tử trận. Chánh và một số chiến sĩ Nhảy Dù phải lẩn trốn trong rừng, ba ngày sau mới tìm về trình diện đơn vị. Trong thời gian dưỡng thương, anh được về ở với gia đình cha mẹ, gần Bệnh Viện Chợ Rẫy. Không ngờ đó cũng là những ngày cuối cùng gia đình nhìn thấy Chánh trước khi anh lên đường tham chiến tại Cao Nguyên, để rồi không bao giờ trở lại.

Vào ngày 11.12.1965, chiếc vận tải cơ C-123 của Không Lực Hoa Kỳ có số đuôi 64376 do Thiếu Tá Robert M. Horsky lái. Chiếc máy bay có phi hành đoàn gồm bốn quân nhân Hoa Kỳ, chở theo 81 chiến binh thuộc Đại Đội 72ND với đầy đủ vũ khí, đạn dược, trên đường từ phi trường Pleiku bay về Tuy Hòa, nhằm mở cuộc hành quân tiếp ứng, giải vây cho một lực lượng của Sư Đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn bị Cộng quân vây hãm. Khoảng cách chỉ khoảng một giờ bay, nhưng chuyến bay đã không bao giờ đến đích.

Phi cơ cất cánh lúc 10 giờ 18 phút sáng, nhưng sau đó mọi điện đàm bị mất và trên màn hình radar không lưu cũng không còn dấu vết chiếc vận tải cơ C 123 này. Ngay sau đó, Hoa Kỳ đã cho máy bay trinh sát đi tìm dấu vết phi cơ lâm nạn. Sau ba ngày liên tiếp tìm kiếm nhưng không kết quả vì sương mù dầy đặc nên phải tạm ngưng. Bảy ngày sau, từ trên phi cơ trinh sát, toán tìm kiếm đã phát hiện chiếc phi cơ lâm nạn bị gẫy nát nằm trên một triền (đỉnh) núi ở phía Tây Nam và cách Tuy Hòa khoảng 20 dặm. Nhưng vì địa thế hiểm trở, sương mù vây phủ, lại nằm trong vùng địch nên không thể lấy xác được.

Chánh cùng 80 đồng đội được báo cáo mất tích. Gia đình nhận dược “Tờ Trình Ủy Khúc” và vẫn nuôi hy vọng là có thể Chánh bị bắt để sẽ được trao đổi tù binh. Bạn bè cùng khóa vẫn tưởng là Chánh đã hy sinh từ tháng 6.1965 trong trận Đồng Xoài, và là người tử trận đầu tiên trong số 40 SVSQ thuộc Trung Đội 14/4 của Khóa 18 chúng tôi.

Sau này, khi phục vụ tại Sư Đoàn 23 BB mà Chuẩn Tướng Trương Quang Ân là tư lệnh, tôi có nhiều dịp được gặp ông, và một vài lần được nói chuyện với bà Dương Thị Kim Thanh, phu nhân của ông, trong các dịp ông bà đến ủy lạo đơn vị hay thăm viếng trại gia binh, một đôi lần định hỏi thăm về Chánh, nhưng tôi ngại không dám.

Khi ra hải ngoại, tôi bắt đầu tập tành viết lách, kể về những kỷ niệm quân trường, bè bạn, trong đó có nhắc tới Dương Văn Chánh, viết về đơn vị, về vị tư lệnh đặc biệt tạo nên nhiều giai thoại, về những cuộc hành quân và cái chết của ông bà Tư lệnh Trương Quang Ân. Không ngờ các anh chị của Chánh lại là độc giả. Anh Dương Văn Hóa, là anh cả của Chánh, em kế của bà Dương Thị Kim Thanh, định cư ở Canada, liên lạc với tôi nhiều lần, và có lần sang thăm Vương quốc Na Uy, nơi gia đình tôi sinh sống, nhưng tiếc là đúng vào lúc tôi đang nghỉ hè ở Tây Ban Nha, nên không được gặp. Biết tôi là bạn thân của Chánh, người em út bất hạnh của gia đình, anh chị càng quí mến tôi hơn.

Đầu tháng 10. 2019, nhận được điện thư của anh Dương Văn Hóa, báo cho biết là anh chị và gia đình sẽ sang Cali để tham dự lễ an táng hài cốt của 81 tử sĩ Nhảy Dù, trong đó có Dương Văn Chánh. Khi ấy tôi mới biết là Chánh chỉ bị trọng thương ở trận Đồng Xoài, chứ không phải tử trận như tin tức nhầm lẫn trước đây. Anh nhờ nhà văn Phan Nhật Nam và tôi theo dõi để cho anh biết chính thức các chương trình truy điệu và an táng. Anh Phan Nhật Nam là bạn đồng đội, trước đây cùng ở Đại đội 72 ND với Chánh, và họ là hai sĩ quan của Tiểu Đoàn 7 ND còn sống sót trong trận Đồng Xoài, nhưng sau đó anh Phan Nhật Nam đã chuyển đi tiểu đoàn khác, nên không tham dự cuộc hành quân tại Cao Nguyên cùng với 81 đồng đội tử nạn.

Để có thể theo dõi chính xác việc an táng và truy điệu, khi các chương trình thay đổi liên tục, tôi giới thiệu một anh bạn có sinh hoạt thường xuyên với Gia Đình Mũ Đỏ cũng như Chi Hội Nam Cali, anh cũng là một Y sĩ và nhà văn của Nhảy Dù, Bác sĩ Vĩnh Chánh. Không ngờ vợ chồng Bác sĩ Chánh cũng có mối quan hệ thân tình với anh chị Hóa, vì chị Hóa từng là học sinh của mẹ Chánh thời còn trung học và cũng là bạn cùng lớp với một người chị của Bs Vĩnh Chánh. Bs Chánh đã nhiệt tình trong việc cung cấp các tin tức cần thiết về chương trình truy điệu và an táng 81 tử sĩ Nhảy Dù vào ngày 26.10.2019, cũng như cho Ban Tổ Chức biết có sự tham dự của gia đình, gồm anh chị và các cháu của cố Thiếu úy Dương Văn Chánh, để tiếp đón và sắp xếp các nghi thức cần thiết.

Theo lời hẹn, Bs Vĩnh Chánh và tôi đón anh chị Dương Văn Hóa và vợ chồng chị Dương Thị Kim Sơn, em gái kế anh Hóa, trước Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. Dù anh Hóa đã trên tuổi 85 và trước đây chưa hề gặp nhau, nhưng tôi dễ dàng nhận ra anh, bởi khuôn mặt và dáng dấp khá giống bạn tôi, Dương Văn Chánh. Trong dịp này tôi cũng được gặp cháu Trương Thị Thùy Anh, ái nữ của Ông Bà cố Thiếu Tướng Trương Quang Ân,  đến tiễn biệt ông cậu út của mình. Thùy Anh còn có người chị, Trương Thị Trâm Anh và cậu em Trương Quang Thế Anh. Sau ngày bố mẹ mất, các cháu còn rất nhỏ, được ngoại và sau đó là Cậu mợ Hóa nuôi dưỡng.

Khi chiếc quan tài chứa hài cốt của 81 tử sĩ Nhảy Dù, phủ lá quốc kỳ VNCH, được các đồng đội Mũ Đỏ đưa vào vị trí lễ đài, giữa hai hàng chiến binh Nhảy Dù và các binh chủng bạn đứng nghiêm chào, trong tiếng nhạc tưởng niệm trầm buồn, tôi thấy anh Hóa ngậm ngùi, những dòng lệ ứa ra dưới mắt kiếng đen.

Đi theo sau chiếc quan tài, mà anh Hóa tin tưởng là có một phần xương cốt của em mình trong đó, đến nghĩa trang WestminsterMemorial Park. Một buổi lễ hạ huyệt theo đúng lễ nghi quân cách. Bảy quân nhân Hải Quân Hoa Kỳ bắn 21 phát súng tiễn biệt. Lá quốc kỳ phủ trên quan tài được trịnh trọng lấy xuống, xếp lại và trao cho anh Chi Hội Trưởng Mũ Đỏ Nam Cali, thay vì trao cho anh Dương Văn Hóa, đại diện thân nhân tử sĩ, như đã dự trù. Ban Tổ Chức cho biết, có nhiều thân nhân, nên không thể chỉ trao cho một người. Một quyết định hữu lý. Duy có một điều lạ, tôi đã thưa với cựu Trung Tá Bác sĩ Nguyễn Quốc Hiệp, Chủ Tịch Gia Đình Mũ Đỏ Trung Ương, không hiểu tại sao trong suốt hai buổi lễ, truy điệu và an táng, không thấy Ban Tổ Chức nhắc nhở hay dành cho thân nhân của các tử sĩ hiện diện một hình thức nào, ngay cả được rãi nắm đất hay cành hoa xuống huyệt mộ, trên chiếc quan tài, trước khi lấp đất. Bác sĩ Hiệp cho biết ban đầu các chi tiết này có trong chương trình, nhưng giờ chót không hiểu vì sao Ban Tổ Chức (LSF) đã hủy bỏ, vì vậy Gia Đình Mũ Đỏ sẽ tổ chức riêng buổi thắp nến cầu nguyện ngay buổi tối hôm ấy, đặc biệt dành cho thân nhân của những tử sĩ Nhảy Dù. Một việc làm đầy nghĩa tình của Gia Đình Mũ Đỏ, rất đáng được ngợi ca.

Buổi tối, lễ thắp nến và cầu nguyện đã diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm và cảm động. Tất cả đèn điện đều tắt, hơn 500 ngọn nến trên tay của những người tham dự, tạo nên một khung cảnh huyền nhiệm. Thân nhân tử sĩ được mời lên trước lễ đài niệm hương trong khi ban tế lễ đọc bài văn tế trong tiếng chiên trống chiêu hồn tử sĩ. Anh Dương Văn Hóa đã đại diện những thân nhân, nói lên cảm tưởng của mình:

Xin thay mặt gia đình cố Thiếu Úy Dương Văn Chánh, chúng tôi xin vô vàn cảm ơn quý vị Gia Đình Mũ Đỏ đã bỏ nhiều công sức để tổ chức lễ truy điệu, an táng và đêm thắp nến tưởng niệm cho 81 chiến sĩ Nhảy Dù đã lâm nạn vào Tháng Mười Hai, 1965, trong đó có em trai út của chúng tôi là Dương Văn Chánh.

Chánh tốt nghiệp khóa 18 trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, chọn phục vụ trong Binh Chủng Nhảy Dù theo vết chân của chị chúng tôi là cố Chuẩn Úy Nhảy Dù Dương Thị Kim Thanh, một trong bảy nữ quân nhân Nhảy Dù đầu tiên của Quân Lực VNCH, và anh rể là cố Thiếu Tướng Trương Quang Ân, cựu chiến đoàn trưởng Chiến Đoàn 2 Nhảy Dù, và là cựu Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh. Cả hai anh chị chúng tôi đã tử nạn trong chuyến bay trực thăng thị sát mặt trận Đức Lập vào Tháng Tám, 1968.

 Trong đau buồn, gia đình chúng tôi vẫn rất mừng là cuối cùng sau 54 năm, cái chết trên đường thi hành nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc của em trai chúng tôi và 80 đồng đội Nhảy Dù đã được mọi người quan tâm, nhất là cựu Thượng Nghị Sĩ James Webb, tổ chức Lost Soldier Foundation và Đại Gia Đình Mũ Đỏ VNCH Hải Ngoại đã tận tâm tổ chức cho những tử sĩ này một buổi lễ truy điệu trang trọng, một nơi an nghỉ ấm áp trong lòng đất của thủ đô tị nạn Little Saigon.’

Trong mấy ngày lưu lại Nam Cali, anh chị Hóa thường gặp gỡ, tâm tình cùng tôi và Bs Vĩnh Chánh. Anh chị xem chúng tôi như em, dành cho chúng tôi tình cảm thương quí mà anh đã từng dành cho Dương Văn Chánh, đứa em út của anh chị đã bỏ lại gia đình khi tuổi còn rất trẻ, cũng là người bạn thân của tôi trong suốt thời gian ở quân trường, trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú, giờ chỉ còn đọng lại trong ký ức cùng với bao điều mất mát tang thương khác.

Trước khi anh chị Hóa rời Cali, tôi và Bs Vĩnh Chánh cùng đưa anh chị Hóa đến nghĩa trang WMP thắp hương trước mộ Chánh cùng 80 tử sĩ đồng đội của anh, giờ đã thực sự yên nghỉ trên một đất nước tự do và trong vòng tay yêu thương của tất cả đồng đội, đồng bào.

Khi nói lời tạm biệt, anh Hóa cầm tay tôi thật lâu, cả hai anh em đều xúc động. Nhìn khuôn mặt và dáng dấp của anh, tôi có cảm giác như đang bắt tay với Dương Văn Chánh trong ngày chia tay rời khỏi quân trường, mỗi thằng sẽ đi mỗi ngã, về những vùng lửa đạn, để rồi sau 54 năm mới gặp lại trong một hoàn cảnh âm dương cách trở như hôm nay.  Bước tới trước mộ bia, đứng nghiêm đưa tay chào, tôi thì thầm:

–“Vĩnh biệt các anh – Vĩnh biệt Dương Văn Chánh!”

Bất chợt, một cơn gió lốc bỗng từ đâu ào đến, cuốn theo mấy cánh hoa trên mộ bay vút lên nền trời xanh

Phạm Tín An Ninh(29.10.2019)

Nguồn: http://phamtinanninh.com/?p=4320

 

Thông báo v/v Tổ-chức họp khoá

   Với tình hình quân-số khoá 18 chỉ giới hạn một số đồng môn có khả năng đi dự họp mặt nên BTC gặp khó khăn trong việc xắp xếp chỗ ngồi và phần ẩm thực .

Nên BTC dự trù tổ-chức một bữa cơm đoàn kết vào ngày thứ bảy  10 tháng Aug 2019 lúc 11:00 AM  taị nhà hàng DIAMOND SEAFOOD PALACE Số 8058 LAMPSON ave

 ( Góc Beach BLVD + Lampson ave )    StantonCA .

 Mục-đích :

          1 - Tạo điều kiện cho đồng môn  gặp gỡ hàn huyên tâm sự.

           2 - Kiểm điểm lại quân số hầu sắp đặt chỗ ngồi và phần ẩm-thực tại nhà hàng cho chính xác .

        Trân trọng xin tất cả đồng môn tự giác và cùng nhau thông báo cho nhau đến dự họp mặt cho đông đủ và đúng ngày giờ tại điạ điểm trên.                                                      

HT  NGUYEN NGOC KY.    fone 714-200-4675

Hình ảnh kỷ niệm 54 năm ngày ra trường khóa 18 SQTB Thủ Đức

HT. Nguyễn Ngọc Kỳ và các Đồng môn khóa 18

Tổ Chức Cơm Đoàn kết và Lễ Kỷ niệm 54 năm ngày ra Trường

Thông báo Họp mặt K.18

       Kính thưa quý Đồng môn , chỉ còn đúng một tháng nưã là tới ngày kỷ niệm lễ gắn Alfa ,sau ba tháng huấn nhục quân trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ mắu, 1226  thanh niên tuấn tú, đủ mọi thành phần có bằng tú-tài trở lên được bộ quốc phòng VNCH ban lệnh nhập ngũ trước hiểm hoạ xâm lăng cua   quân Công-sản bắc việt.

       Trân trọng kính mời toàn thể Đồng Môn Khoá 18 SQTB/TD tới tham dự bữa cơm đoàn - kết được tổ-chức tại nhà hang DIAMOND seafơd Số 8058 LAMPSON ave Garden-grove  CA , lúc 11:00 AM  ngày thứ bẩy SEP-8-2018 Ẩm thưc $ 10. 00  USD/người . Mọi lý do từ chối đều không được hợp lý , thời gian cuả chúng ta không còn dài nữa mong đồng môn thông cảm. 

                                                     KINH-MỜI    ... HT   Nguyễn-ngọc-Kỳ

Khoá 18 SQTB/TĐ kỷ niệm ngày nhập khoá

Ông Nguyễn Ngọc Kỳ, Hội Trưởng Hội Cựu SVSQ Khóa 18 Thủ Đức, chào mừng các niên trưởng và đồng môn. (Thanh Phong/Viễn Đông)

Họp mặt Khóa 18 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức

GARDEN GROVE - Trưa Thứ Bảy, ngày 9 tháng 6, 2018 vừa qua, các cựu sinh viên sĩ quan Khóa 18 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức đã tổ chức buổi họp mặt kỷ niệm ngày nhập khóa (8 tháng 6, 1964) tại nhà hàng Diamond, Garden Grove, California.

Đến tham dự, ngoài Ban Điều Hành và một số cựu SVSQ Khóa 18 còn có Thiếu Tá Lê Hiến (Sĩ quan cán bộ), niên trưởng Nguyễn Trọng Thu (Hội Trưởng Hội Cựu SVSQ Trường BB Thủ Đức), ông Nguyễn Anh Phong (Hội Trưởng Hội Biệt Cách Dù, Lực Lượng Đặc Biệt), BS Trần Quang, Ông Lê Đình Sáu ( Biên Tập Viên CSQG), ông Phùng Ngọc Thọ (Khóa 17), ông Nguyễn Gia Thụy (Hội Quân Cảnh), người từ Canada đến là chiến hữu Nguyễn Lộc (K.18), một số bà quả phụ Khóa 18 và thân hữu.

Khóa 18 mãn khóa ngày 18 tháng 3, 1965 với 1,219 tân sĩ quan. Thủ Khoa là SVSQ Trần Văn Ngôn. Trong thời gian thụ huấn, Khóa 18 trải qua ba vị Chỉ Huy Trưởng quân trường là Thiếu Tướng Bùi Hữu Nhơn, Chuẩn Tướng Cao Hảo Hớn và Đại Tá Trần Văn Trung. Khóa 18 được đặt tên là Phan Văn Trị. Hiện nay tại Nam California, các cựu SVSQ Khóa 18 thường có buổi họp mặt vào ngày Nhập Khóa hoặc ngày Mãn Khóa, và người điều hành được anh em luôn tín nhiệm từ nhiều năm nay vẫn là chiến hữu Nguyễn Ngọc Kỳ.

Sau nghi thức khai mạc và giới thiệu thành phần tham dự, niên trưởng Nguyễn Ngọc Kỳ có lời phát biểu chào mừng và cám ơn sự hiện diện của quý niên trưởng, chiến hữu và gia đình đã đến tham dự ngày họp mặt để cùng nhau hàn huyên tâm sự, nhớ về những ngày đầu trong quân trường 

Niên trưởng Nguyễn Ngọc Kỳ nói, “Trong quá khứ, 1,219 đồng môn chúng ta đã trải qua những trận chiến khốc liệt, những lửa đạn chết chóc, những chia lìa mất mát. Mặt khác, một số không ít anh em chúng ta đã phải sống đọa đày những ngày tháng dài trong lao tù của bọn cộng sản tàn ác. Hôm nay, còn lại chẳng bao nhiêu, lác đác như lá cuối đông, tìm gặp được nhau ở nơi đây, thật đáng trân quý. Ngọn lửa đỏ trên phù hiệu quân trường năm xưa của anh em chúng ta hiện đang cháy sáng trong căn phòng này, đang sưởi ấm tình đồng môn, tình chiến hữu, và đang làm sống lại kỷ niệm những ngày tháng quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”

Sau lời chào mừng của vị Hội Trưởng, thì giờ còn lại dành để anh em vừa ăn vừa thưởng thức văn nghệ và hàn huyên tâm sự. Trong chương trình văn nghệ có ban tam ca Khóa 18, một số đồng môn Khóa 18 và phu nhân lên đơn ca, song ca những bản nhạc quen thuộc như Anh Về Với Em, Qua Cơn Mê, Anh Về Thủ Đô, Có Những Người Anh, Hai Vì Sao Lạc, Tàu Đêm Năm Cũ. Riêng chiến hữu Đào Hữu Di có giọng hát như một ca sĩ chuyên nghiệp, anh trình bày hai bản: Đêm Buồn Tỉnh Lẻ và Giã Từ Vũ Khí, và one man band là anh Nguyễn Long (K.18). 

Các cựu SVSQ Khóa 18 không chỉ giỏi về binh nghiệp, một số còn là những người nổi tiếng về chữ nghĩa như nhà văn Phạm Tín An Ninh, TLC Bùi Trọng Nghĩa, nhà thơ Hà Công Minh, nhà thơ Ý Yên, nhà văn Vũ Ngọc Bích v.v.. Sau buổi họp mặt anh em chia tay và không quên hẹn gặp nhau vào buổi họp mặt kỳ tới..

 

“Ngày đầu làm lính”

Khoá 18 Bộ Binh Thủ Đức


Qúy đồng môn thân ái.
Ngày 8/6/1964 đến ngày 8/6/2018.tuổi lính cuả anh,em chúng ta được tròn 54 năm,vuợt qua nửa thế kỷ 4 năm..Hơn một nửa đời người..Người lính trẻ ngày nào,nay đã “Thất thập cổ lai hy” . Ở tuổi này,tâm lý thường hay hồi tưởng trước khi chia tay cuộc đời !!..
Năm mươi bốn năm trước, ngày 8/6/1964, có1,260 SVSQ khóa 18 , vai vác Sac.Marin chật đầy to,nặng hơn thân mình.Cổ đeo đôi giầy Boat de Saut đen, đung đưa nặng chĩu.Cái nón sắt trên đầu nặng như cối đá,rơi rớt nhiều lần..Muốn bỏ về với mẹ..với em!!…Nhưng ,thôi,nhớ tới lúc chia tay,em yêu tiễn anh thỏ thẻ rằng:”Vài lời gửi anh chìu mến…Đi quân dịch là thương nòi giống..Người thường giầu sang tìm tới..Lòng này thì khác tình ơi..!!” .Thì lại “Lên giây thiều:. ở lại..
Quý đồng môn thân ái.
Trong những năm gần đây, có một số anh,em đồng môn đã …“Vẫy tay chào nhau một lần cuối và trọn cuộc đời..” .Với anh,em chúng ta,thời gian thực sự đang thu ngắn.. Vì thế có rất nhiều đồng môn gọi cho tôi nói rằng:”Còn ù lì gì nữa mà không tổ chức ngày họp khóa kỷ niệm ngày nhập ngũ.Ngày đầu tiên làm lính..” .
Chín tháng mười ngày”Thao trường đổ mồ hôi..” .Rồi tiếp nối:”Mười năm chinh chiến điêu linh” .Anh,em khóa 18 chúng ta xứng đáng để tự hào về cuộc đời binh nghiệp của mình..
Bốn mươi ba năm qua,sau ngày tháng tư gẫy súng.Ngày hôm nay Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn được đồng bào miền Nam thương nhớ:
“Tôi viết tên anh trong trái tim tôi
Tôi viết tên anh ngập nẻo đường đi ngàn lối..
Tôi viết tên anh vào lòng biển lớn,sông dài..
Anh lớp trai ngày nay, đắp xây ngày mai, đem tự do cho đời..
Tôi nhớ tên anh muôn kiếp không phai.
Tôi chắc trong tôi đời đời còn nhớ nhung hoài..”
Trong đó có anh,em khóa 18 chúng ta..
Còn đợi gì nữa?.Ngày 9/6/2018 sắp tới đây.Hãy cùng nắm tay nhau hàn huyên tâm sự vui,buồn đời lính, đời thường,và cùng nhau dâng cao,thắp sáng niềm hãnh diện cuộc đời binh nghiệp xương,máu mà chúng ta đã cống hiến cho quê hương,Tổ Quốc..

Thân ái
KT.Nguyễn ngọc Kỳ
DT:(714) 200-4675 xin liên lạc để biết rõ địa điểm,ngày, giờ họp mặt.
Chú thích:Cơ duyên,tôi đã gặp bà chủ Câu lạc bộ Diệm Song ngày xưa, rất hy vọng bà sẽ tham dự buổi hội ngộ này...

 

THÔNG BÁO

“Thượng Sĩ gân 18/3/1965”

Qúy đồng môn Khoá 18/TĐ thân ái.
Trong vài ngày vừa qua,tôi nhận điện thoại tới tấp của rất nhiều đồng môn gọi cho tôi nhắc nhở tôi rằng :”Ngày 18/3/1965 bị quên lãng rồi sao?”.Tôi thực sự giật mình và lúng túng trả lời rằng:”lúc này vì tình trạng sức khỏe nên không giám nghĩ tới tổ chức cuộc họp mặt lớn:”.
Cuối cùng nhiều đồng môn đề nghị họp mặt đơn giản tại nhà hàng Diamon Seafood Palace 8058 Lampson Ave. Stanton Ca.90680 ĐT:(714)891-5347 Vào ngày chủ nhật 18/3/2018 từ 11 am-2pm.
Ẩm thực cũng đơn giản chỉ $120/một bàn 10 người.


Qúy đồng môn thân ái.
Mặc dầu đã 43 năm qua.Mặc dầu nửa đường gẫy súng.Song Khoá 18 chúng ta vẫn xứng đáng:


“Tôi viết tên anh trong trái tim tôi.
Tôi viết tên anh ngập nẻo đường đi ngàn lối.
Tôi viết tên anh vào lòng biển lớn song dài.
Tôi nhớ tên anh muôn kiếp không phai.
Tôi chắc trong tôi đời, đời còn nhớ nhung hoài..”.


Anh,em Khoá 18/TĐ chúng ta cũng luôn hãnh diện có mặt ở trong những nỗi nhớ nhung này.
Niềm hãnh diện cao trọng này sẽ là mãi khi chúng ta còn hiện diện trên trái đất này và,cho đến khi chúng ta chia tay nhau vĩnh viễn.


Thân ái
KT Nguyễn ngọc Kỳ.
ĐT:(714)200-4675

 

California sắp cấp bằng lái xe mới theo tiêu chuẩn liên bang

Thẻ lái xe/nhận dạng mới của California với hình ngôi sao trên góc phải. (Hình: California DMV)

SACRAMENTO, California (NV) – Cơ quan lộ vận tiểu bang California (DMV) trong tháng này sẽ khởi sự cấp một loại thẻ lái xe mới, cũng có thể dùng để xuất trình khi lên phi cơ, hay vào các nơi chính quyền liên bang đòi phải có thẻ nhận dạng, như các văn phòng chính phủ hay căn cứ quân sự, từ cuối năm 2020 trở đi.

Loại thẻ mới này, có tên “REAL ID”, sẽ là thẻ lái xe California và cũng là thẻ nhận dạng đáp ứng các quy định của chính quyền liên bang Mỹ, vốn phải có từ ngày 1 Tháng Mười năm 2020 để lên các chuyến bay nội địa hoặc vào các cơ quan của chính phủ liên bang.

Người dân California không bị đòi hỏi phải có loại thẻ này, nhưng nếu không có, họ sẽ không được phép vào những nơi đòi hỏi giấy tờ nhận dạng có tiêu chuẩn của chính quyền liên bang, bản tin của NBC7 San Diego cho hay.

“Đây không phải là điều bắt buộc, do vậy nếu quý vị không có nhu cầu di chuyển bằng đường hàng không hay vào các căn cứ quân sự, quý vị không cần thẻ REAL ID,” theo lời Jessica Gonzalez, một phát ngôn viên cơ quan DVM của California.

Bản tin NBC7 San Diego nói rằng cơ quan DMV bắt đầu cấp phát REAL ID từ ngày 22 Tháng Giêng 2018. Tuy nhiên, DMV cũng nhấn mạnh là không có gì vội vã để có thẻ mới, do luật chỉ bắt đầu có hiệu lực vào năm 2020, đối với cư dân California cũng như một số tiểu bang khác, được gia hạn đáp ứng đòi hỏi của liên bang.

Hồi cuối năm 2017, phát ngôn viên Gonzalez nói với đài NBC7 là cơ quan DMV biết việc cư dân California ào ạt kéo tới xin thẻ mới là điều không tránh khỏi và các văn phòng cơ quan này trên khắp tiểu bang đang có biện pháp chuẩn bị.

Phát ngôn viên Gonzalez cho hay DMV dự trù sẽ nhận thêm nhân viên và mở cửa văn phòng vào cả ngày Thứ Bảy tại 60 địa điểm trên toàn tiểu bang để đáp ứng nhu cầu của dân chúng.

Ngoài thẻ mới này, sổ thông hành (passport), thẻ passport (passport card) hay thẻ quân nhân cũng được coi là giấy nhận dạng hợp lệ, đáp ứng tiêu chuẩn của liên bang, cũng theo NBC7.

Chi phí làm thẻ nhận dạng/thẻ lái xe mới này cũng ngang với giá của thẻ lái xe “bình thường” của tiểu bang California, hiện là $35. Nhiều tiểu bang khác, gồm cả Nevada, Arizona, Colorado, Ohio, Florida và Texas,  hiện đã cung cấp thẻ nhận dạng mới, đánh dấu bằng ngôi sao vàng trên góc phải, cho cư dân của họ. (V.Giang)